Kết quả tìm kiếm cho "Sáu nẻo quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 368
Hơn 10 năm qua, ông Lâm Hùng Quân (66 tuổi), ngụ ấp Vĩnh Trinh, xã Vĩnh Thuận (An Giang) đều đặn hỗ trợ gạo, quần áo cho người có hoàn cảnh khó khăn, tham gia sửa cầu, đường giao thông. Với ông, làm việc thiện là cách sẻ chia và cũng là niềm vui trong cuộc sống.
Ban Trị sự Phật giáo Hòa Hảo xã Mỹ Hòa Hưng (An Giang) cùng tín đồ duy trì nhiều hoạt động an sinh xã hội, từ xây nhà Tình thương, hỗ trợ gạo, sửa cầu, đường giao thông nông thôn đến chuyển bệnh nhân miễn phí. Năm 2025, các hoạt động huy động gần 3 tỷ đồng góp phần chăm lo cho người nghèo trên quê hương Chủ tịch Tôn Đức Thắng.
Hơn 15 năm qua, ở xã Ngọc Chúc (An Giang) có một nhóm người lặng lẽ lo hậu sự cho những phận đời nghèo khó, neo đơn. Người góp tiền, góp công, người xây mộ, chở đồ... Mỗi người một việc, góp lại thành nghĩa cử trọn vẹn với người đã khuất.
Biển nuôi lớn bao thế hệ người dân xã đảo Tiên Hải (An Giang). Đến nay, người dân vẫn bền bỉ bám biển, giữ nghề truyền thống và duy trì sinh kế từ biển.
Trời tờ mờ sáng, chúng tôi có mặt tại khu chợ xã Ngọc Thành (cũ), nay là xã Ngọc Chúc (An Giang), còn được người dân địa phương quen gọi là “chợ ma”. Dù cái tên mang vẻ kỳ bí, nhưng đằng sau đó lại là một không gian sinh hoạt nhộn nhịp và thấm đẫm nét văn hóa truyền thống đặc sắc của người dân địa phương.
Mùa hè xanh từ lâu là trải nghiệm thanh xuân, nơi mà mỗi sinh viên viết nên những câu chuyện đẹp, khó phai của tuổi trẻ.
Những nghị quyết sát thực tiễn luôn bắt đầu từ việc nắm bắt đúng tâm tư, nguyện vọng của người dân. Cách làm ấy đang được nhiều chi bộ ở cơ sở thực hiện hiệu quả, góp phần giải quyết kịp thời các vấn đề dân sinh và củng cố niềm tin của nhân dân đối với tổ chức đảng.
Hơn 30 năm qua, Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên bền bỉ nối dài những nhịp cầu yêu thương. Nơi đây, người già tìm thấy niềm vui tuổi xế chiều, trẻ mồ côi được đến trường, còn những người làm công tác chăm sóc vẫn hằng ngày giữ ấm mái nhà chung bằng sự tận tâm.
Một cột mốc có thể xác định ranh giới lãnh thổ. Nhưng để giữ vững biên cương cần một nền móng lớn hơn, đó là lòng dân. Nền móng ấy được bồi đắp từ sự chăm lo cuộc sống người dân, từ khối đại đoàn kết toàn dân tộc và niềm tin giữa Đảng, chính quyền với nhân dân. Khi lòng dân đã thành thế trận, mỗi người dân nơi biên cương đều trở thành một “cột mốc sống”, góp phần gìn giữ từng tấc đất, từng vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc.
Nếu đò ngang chỉ đưa khách qua một khúc sông thì đò dọc là những chuyến xuôi ngược theo cả một tuyến sông, len lỏi qua nhiều bến, chở người, hàng hóa và cả nhịp sống của vùng sông nước. Có thời, đò dọc là “mạch máu giao thông” của miền Tây. Nhưng khi đường bộ phát triển, những chuyến đò ấy cũng dần thưa.
Từng là phương tiện di chuyển chủ yếu của người dân vùng Bảy Núi (tỉnh An Giang), nhưng với nhịp sống hiện đại, những cỗ xe ngựa giờ đây dần chìm vào dĩ vãng.
Những mẻ cá cơm tươi rói mang lại thu nhập đáng kể cho nhiều hộ dân ở làng Dăng (xã Ia O, tỉnh Gia Lai), nhất là từ khi cá cơm trở thành nguyên liệu để làm nên món bánh tráng cá cơm - đặc sản dân dã nhưng khá nổi tiếng của địa phương.